Dưới cái nắng cháy da những ngày cuối tháng 2, người thợ gác kèo bắt ong mật rừng vẫn lặng lẽ luồn rừng, đối mặt với hiểm nguy để chắt chiu từng giọt mật ngọt nguyên chất.
Ký ức kinh hoàng từ 200 mũi chích
Chúng tôi theo chân anh Nguyễn Thanh Hải (44 tuổi, ở xã Đức Hòa, tỉnh Tây Ninh (Long An cũ), một người thợ có hơn 7 năm kinh nghiệm trong nghề bắt ong. Tiệm sửa xe nhỏ của anh nằm trong con hẻm số 389 đường ĐT824 của xã Đức Hòa. Giữa cái nắng hầm hập trên 35oC, chỉ sau vài giờ len lỏi trong những tán tràm thấp, tôi đã cảm thấy mệt lả, cổ họng khô khốc dù liên tục tiếp nước. Cảm giác say nắng khiến bước chân người thành phố trở nên nặng nề. Nhưng với anh Hải, đó là chuyện cơm bữa.

Anh Nguyễn Thanh Hải bắt ong mật rừng
ẢNH: TRẦN KHA
Nghề bắt ong mật rừng không chỉ đòi hỏi sức bền mà còn tiềm ẩn đầy rẫy nguy hiểm. Ngoài những loài bò sát độc luôn rình rập dưới lớp lá mục, nỗi khiếp sợ lớn nhất chính là những "chủ nhân" của tổ mật.
Anh Hải nhớ lại kỷ niệm xương máu: "Hồi mới vô nghề, chưa có đồ bảo hộ, tôi chỉ mặc áo thun, đội nón kết rồi đi bắt. Lần đó xui rủi sao bị đàn ong tấn công, chích hơn 200 mũi khắp người. Lúc chạy ra, tôi thấy lá rừng như chuyển sang màu vàng lịm, người lờ đờ vì nhiễm độc. Đó là trận đòn nhớ đời nhất mà tôi không bao giờ quên".
Tình làng nghĩa xóm trong từng kèo ong
Khác với những vùng rừng lớn phải thuê khoán, tại khu vực Thạnh Lợi (tỉnh Tây Ninh), nghề gác kèo dựa trên sự tin tưởng và tình nghĩa. Anh Hải thường vào các khu vườn bạch đàn, tràm cừ của người dân để xin gác kèo (dùng một thanh gỗ đặt nghiêng để dụ ong về làm tổ).

Anh Hải dùng lưới che mặt, trùm kín đầu để bảo vệ khỏi bị ong đốt
ẢNH: TRẦN KHA
Điều khiến chúng tôi xúc động là tinh thần hào sảng của người dân nơi đây. Dù là đất canh tác riêng, nhưng khi nghe anh Hải xin gác kèo, bà con đều vui vẻ đồng ý mà không đòi hỏi bất kỳ quyền lợi hay tiền bạc nào. Sự hào hiệp đó như tiếp thêm động lực cho những người thợ cần mẫn như anh bám trụ với nghề.

Nhang và xơ dừa tẩm ít nhớt cũ để tạo khói
ẢNH: TRẦN KHA
Dụng cụ của anh Hải khá đơn giản: một chiếc ba lô, túi đựng mật, nhang và xơ dừa tẩm ít nhớt cũ để tạo khói. "Mật này là mật tự nhiên 100%, ong hút mật hoa tràm, hoa bạch đàn nên vị rất đậm đà và thơm. Tùy vào loài hoa mà mật có màu vàng chanh hoặc đỏ sẫm", anh Hải vừa nói vừa cẩn thận chắt từng giọt mật vàng óng vào chai.
Mưu sinh dưới sức nóng
Dù vất vả là thế, nhưng bắt ong cũng chỉ là công việc phụ lúc nông nhàn. Ngày thường, anh Hải vẫn gắn bó với tiệm sửa xe nhỏ tại nhà để có thu nhập ổn định nuôi con ăn học. Chỉ khi nào có khách quen dặn trước hoặc vào mùa cao điểm (từ tháng 11 đến tháng giêng âm lịch), anh mới xách ba lô lên đường.

Việc tìm tổ ong mật rừng rất vất vả, anh Hải lội sâu vào rừng tràm, băng qua các khu vực rậm rạp cây cối
ẢNH: TRẦN KHA

Một số tổ ong rừng làm trên cao cây tràm, anh Hải phải leo lên cao để bắt
ẢNH: TRẦN KHA

Một tổ ong mật làm trên cây tràm ngã
ẢNH: TRẦN KHA
Mật ong của anh Hải thu hoạch được đánh giá là "hàng tuyển" vì độ nguyên chất, không pha tạp. Tuy nhiên, vì hoàn toàn phụ thuộc vào thiên nhiên nên lượng mật không nhiều, có ngày đi rã rời chân tay cũng chỉ thu được vài xị, hôm nào trúng đậm lắm mới được 2 - 3 lít.

ẢNH: TRẦN KHA

Phà khói vào tổ để ong bay ra
ẢNH: TRẦN KHA

Nụ cười hạnh phúc của anh Hải khi thu được thành quả
ẢNH: TRẦN KHA

ẢNH: TRẦN KHA

Mật ông thu hoạch xong sẽ được anh Hải vắt chế vào chai để bán cho khách
ẢNH: TRẦN KHA
Giữa bộn bề lo toan, nụ cười của người thợ sửa xe kiêm nghề bắt ong vẫn hiền hậu lạ thường. Những giọt mật ngọt lịm anh mang về không chỉ là thành quả của lao động cần cù, mà còn chứa đựng cả sự khắc nghiệt của nắng gió và tình người ấm áp vùng đất Tây Ninh (Long An cũ).
Bình luận (0)